Truyện ngôn tình tiện mẫu cẩu

     

Cứ như vậy, Tống Lục Lạc được Ôn Tồn có về biệt thự nhà họ Ôn.

Bạn đang xem: Truyện ngôn tình tiện mẫu cẩu

Ôn Tồn bế Tống Lục Lạc lên, sải bước đi vào một căn phòng.

Tống Lục Lạc nằm trong lòng ngực của Ôn Tồn, mở to đôi mắt tuyệt mỹ, quan tiền sát mọi thứ xung quanh, sợ hãi chớp chớp mắt.

Biệt thự màu trắng được thiết kế theo kiểu Châu Âu, khí chất lãng mạn cùng trang nghiêm, cửa lớn lộng lẫy hòa với đại sảnh lớn rộng. Phong cách tươi mát mới mẻ, bức tường thạch cao màu trắng kết hợp với mái ngói đỏ nhạt, cổng vòm cùng hành lang gấp khúc, phòng khách có một cánh cửa sổ lớn, làm lòng người sung sướng.

Căn biệt thự này thật lớn!

Tống Lục Lạc thở dài vào lòng, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy căn phòng lớn như vậy.

"Á...Đây là nơi nào...Buông tôi ra! Đồ biến thái!!"

Tống Lục Lạc ở trong ngực Ôn Tồn ra sức giãy giụa, lải nhải.

"Sao anh lại đối xử với tôi như vậy! Tôi với anh không hề thân quen biết, anh còn cưỡng gian tôi như vậy nữa...Ô ô ô....Vì sao lại đối xử với tôi như vậy....Tôi đã làm sai cái gì."

Tống Lục Lạc ấp ủ cảm xúc bi ai, đôi mắt đẹp mênh mông hơi nước chỉ trích chủ nhân của việc này.

Xem thêm: Hà Lade Sinh Năm Bao Nhiêu, Hot Girl Hà Lade, Hà Lade Sinh Năm Bao Nhiêu

Ôn Tồn nhướng mày.

"Trách tôi? Là ai ở dưới thân tôi dục tiên dục tử, khóc kêu muốn tôi làm chết em cắm nát tao huyệt của em? Là ai để lộ nhũ thịt té ngã trước xe tôi, là ai chui vào trong ngực tôi lộn xộn vặn vẹo mông nhỏ, không phải là em sao tao hóa?"

Ôn Tồn nâng cằm Tống Lục Lạc lên, anh nhẹ nhàng cúi đầu bao trùm lấy môi mỏng của cô, vươn đầu lưỡi liếm láp cánh môi của cô.

"Anh! Anh cưỡng từ đoạt lí! Lưu manh!"

Tống Lục Lạc trừng lớn nhị mắt, bộ dáng tức muốn hộc máu ở vào mắt Ôn Tồn lại rất đáng yêu, anh hận không thể hung hăng cắm vào tao huyệt của cô mà chà đạp.

"Chỉ lưu manh đối với em, tiểu tao bức."

Tao huyệt cùng thân thể của cô tư vị mất hồn, làm anh muốn ngừng mà không ngừng được.

"Chân của em bị thương, phải mau chóng băng bó tránh để nhiễm trùng, em chờ tôi một chút."

Anh cẩn thận đặt Tống Lục Lạc lên giường lớn màu trắng của mình, bước cấp tốc ra khỏi phòng, tự mình xuống lầu tìm kiếm hòm thuốc.

Rõ ràng có thể tìm bác sĩ gia đình đến băng bó đến Tống Lục Lạc, Ôn Tồn lại nghĩ bất kì người đàn ông nào nhìn thấy bộ dáng hiện tại của cô, cũng sẽ không nhịn được.

Tống Lục Lạc cả người trần trụi, hoảng hốt ngồi trên giường lớn của Ôn Tồn, trong tràn đầy hơi thở của anh, cô hít sâu, vẫn không dám tin tưởng mọi chuyện đang diễn ra.