Truyện ngôn tình giam lỏng

     
*
*
Nhiếp Nhiên kinh ngạc nhìn Hoắc Hoành, mong mỏi nhìn ra điều nào đó trên khuôn mặt anh ta thì lại nghe thấy anh ta nói: “Đi thối, tôi sẽ làm ngừng thủ tục xuất viện rồi, giờ chúng ta có thể đi.”“Thật sao?”Mắt Nhiếp Nhiên hốt nhiên sáng bừng lên, cô lập tức bỏ qua tất cả những lời vừa nãyCô lật chăn ra, định dancing từ trên giường dịch xuống thì nhấn được dòng nhíu mi của Hoắc Hoành“Cô cẩn thận một chút, vận chuyển quá mạnh sẽ ảnh hưởng đến dấu thương, cho lúc này lại bị lây truyền trùng, không rất nhiều không được xuất viện nhưng vết thương còn vướng lại sẹo nữa.” “Ồ.” Nhiếp Nhiên nghe xong giống như là đang thấp thỏm vậy, cô giữ chiếc cổ rồi rảnh rỗi xuống chóng bệnh, tiếp nối đứng cạnh nệm bệnh, tay giữ lại mép áo, cảnh giác hỏi: “Vậy thì..chúng ta về nước sao?” Hoắc Hoành không trả lời mà hỏi lại: “Cô mong mỏi về nước?” “Đúng vậy, tôi khá nhớ nhà.” Cô nhẹ nhàng gật đầu.Đôi mắt ấm cúng của Hoắc Hoành nhìn côNhưng Nhiếp Nhiên lại thấy đây là góc nhìn dò xét, tính toán, tiến công giáSau vài giây, anh ta new cười vơi nói: “Chuyến cất cánh sẽ cất cánh sau bố tiếng nữa, ngày kia là về mang lại nhà.” Sau ba tiếng nữa? Cô mở khổng lồ mắt kinh ngạc nhìn Hoắc Hoành.Vậy là mười mấy ngày qua, cô chính xác là bị giam lỏng rồiGiam lỏng cho khi thanh toán của lũ họ kết thúc mới được thả raNgười lũ ông trời tấn công này, và đúng là biết mượn gió bẻ măng!Cố định dựa vào việc bị thương do đối phó với vụ giết hại này để lấy sự tin tưởng và đồng tình, đặc biệt quan trọng hơn là lấy hậu trái của vấn đề này để cách biệt vụ giao dịch thanh toán của lũ họ.Kết trái lại bị anh ta mượn cớ bị yêu thương mà kìm hãm côCũng nói theo một cách khác là vụ thanh toán giao dịch của đàn họ bao gồm khả năng..đã kết thúc hết rồi! Nhiếp Nhiên hỏi ngay lập tức lập tức: “Vậy thì..công việc tại đây đã giải quyết kết thúc chưa? Hoắc Hoành gật nhẹ: “Ừ, trải qua hai tuần lễ, ngài Roth đã khảo sát thông tin của tên ngay cạnh thủ, tôi có niềm tin rằng sẽ có công dụng nhanh thôi.”Hai tuần qua đủ thời hạn cho họ giao dịch mười mấy vụ làm ăn rồi ấy chứ! Kế hoạch ban đầu là ăn cắp danh sách cùng tài liệu thanh toán của cô bị đảo lộn không còn cả rồi! Đáng chết!Lúc Nhiếp Nhiên đang cụ chặt tay cố kỉnh kìm nén xúc động ao ước xông lên đánh cho anh ta một trận thì bỗng nhiên Hoắc Hoành nói: “Đúng rồi, đây là cái túi cô tấn công rơi ở khách sạn, tôi bảo A Hổ cẩm về trên đây giúp cô.”Nói rồi, A Hổ cầm mẫu túi của cô ý đến.“Cô Diệp, thiết bị của cô.”Giây phút Nhiếp Nhiên nhìn chiếc túi của mình, tim của cổ đập thình thịch”.Không xong xuôi rồi, smartphone mà Lệ Xuyên Lâm đưa cho côLúc Hoắc Hoành bắt gặp vẻ mặt ngạc nhiên của cô thì khẽ nhếch mồm lênAi bảo cô dùng cách nguy nan này để chứng tỏ mình không có tội chứ, bây giờ lại thấy không xứng đáng chút nàoĐể coi lần sau cô còn dám dùng phương pháp này nữa khôngHoắc Hoành quan sát Nhiếp Nhiên tạo sự vẻ yên tâm nhận cái túi tự tay A Hổ, tiếp đến phải miễn cưỡng cười cợt nói cùng với mình: “Khiển ngài Hoắc phải băn khoăn lo lắng rồi, cảm ơn anh!” “Đừng khách hàng sáo, cô tranh thủ thay xống áo đi, tôi ra phía bên ngoài đời cô.” Hoắc Hoành vừa nói vừa cười cợt sau, đó được A Hổ đẩy ra ngoàiNhiếp Nhiên nhìn bóng anh ta đi khuất, mẫu túi bên trên tay như nữ giới ngàn cán vậy.
Dùng phím WASD/mũi tên để sang chương
VIPngontinh - Truyện vip - trang hiểu truyện online thu tiền phí chỉ với 20k gọi thả ga 40 ngày với hình ảnh thân thiện dễ dãi theo dõi toàn tập truyện.