Thơ về thầy cô ngắn

     

Những bài bác thơ ngắn về thầy cô giáo luôn là rất nhiều lời giỏi ý đẹp phân trần tình cảm của rất nhiều người học tập trò bé dại dành tặng đến những người dân lái đò thân thương. Bọn chúng ta ai ai cũng đã gồm có quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp ngồi trên ghế bên trường sát bên thầy cô và chúng ta bè. Gần như kỉ niệm kia khiến chúng ta bồi hồi mỗi khi nhớ về, công ơn thầy cô khủng như trời biển luôn dìu dắt bọn họ nên người. Hãy bày tỏ cảm giác của mình trải qua những bài thơ sau đây nhé!


*
*
*
*

Tặng cô

Tặng cô với cả hương nồng nhan sắc xuân tháng ngày dạy dỗ niềm nở Cho bao gắng hệ góp phân dựng xây tiếng cô tưởng nhớ mới đây Xây bao hạnh phúc tràn đầy yêu thương

Năm tháng gấp vã

Thời trung học , trong ngôi trường dễ dàng và đơn giản Hàng cỏ tươi , hoa bươm bướm khoe màu Lũ chúng tôi học hành thì lơ đãng Nghĩ mang đến hàng quà mặt cổng sảnh sau bất chợt cô mang đến , tà áo dài xanh xao Như trời xanh , như sóng biển lớn càng xanh Ánh mắt cô thật êm ả dịu dàng tha thiết Và niềm vui như tố thanh nữ trong tranh từ hôm ấy cửa hàng chúng tôi thành cần cù Quên trái me chua , quên trái xòai vàng Trong sách bài xích biết bao điệu độc đáo Lòng say sưa như gió lộng mùa sang 1 năm học là mấy tuần mấy tháng Là mấy ngày mấy tiếng phút thần tiên Cô trường thọ tỏa hào quang tỏa sáng mang lại học trò thơm ngào ngạt tuổi hồn nhiên .

Bạn đang xem: Thơ về thầy cô ngắn

Những bài xích thơ về thầy cô và mái trường sâu sắc nhất

Những bài bác thơ về thầy cô với mái trường luôn khiến trái tim phổ biến ta rung động mạnh bạo mỗi khi nhớ đến. Ai trong bọn họ cũng có những khoảng thời gian vô tư trong sạch khi còn ngồi trên dòng ghế đơn vị trường. Đó là khoảng thời gian mà mặc dù bao lâu thì ta vẫn ghi nhớ đến. Tình cảm gắn bó mặt thầy thầy giáo và mái trường luôn luôn được mọi bạn trân trọng. Hãy thuộc cảm nhận thêm các bài thơ về thầy cô ngay để ôn lại phần lớn kỉ niệm nhé!

Thầy và chuyến đò xưa

Lặng xuôi năm mon êm trôi bé đò nhắc chuyện 1 thời rất xưa Rằng bạn chèo kháng đón chuyển Mặc cho lớp bụi phấn thân trưa rơi nhiều bay lên tựa hồ hết cánh diều Khách thời trước đó rất nhiều lãng quên rời xa bến nước quên thương hiệu Giờ sông yên lặng buồn tênh tiếng cười cợt Giọt sương rơi mặn bên đời Tóc thầy bạc trắng thân trời chiều đông mắt thầy mỏi mòn xa trông Cây đơn độc đứng giữa cái thời gian…


Con cùng với thầy

Con với thầy fan dưng nước lã nhỏ với thầy không giống nhau thế hệ

Đã nhiều lần tôi tự hỏi mình Mười mấy ngàn ngày không chạm mặt lại đều thầy giáo dạy dỗ tôi ngày thơ ngây ngô Vẫn tôi dằng dặc hành trình

Vẫn theo tôi đa số lời rượu cồn viên mọi khi tôi lầm lạc Vẫn theo tôi số đông lời kể nhở mỗi lúc tôi tìm được vinh quang…

Qua bi quan vui, qua những thăng trầm Câu trả lời sáng lên lấp lánh lung linh Với tôi thầy ký kết thác Thầy giữ hộ tôi khát vọng fan cha

Đường vẫn dài cùng xa giáo viên cũ đón tôi từng bước! từng bước một một tôi bước Với kỷ niệm thầy tôi…

Lời ru của thầy

Mỗi nghề bao gồm một lời ru Dở hay thầy cũng lựa chọn ru khúc này Lời ru của gió màu mây con sông của người mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên cha Thầy ru điệp khúc quê nhà mang lại em yêu thương rồi cũng nhớ yêu thêm tình yêu chẳng gồm bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời Tuổi thơ em có một thời Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa vào hồn chiếc hoa vào lá, mẫu mầm trong cây Thầy ru hết cả mê say mong cho trọn mong mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm Thầy ru lúc mặt trời lên hàng ngày Trong em phân tử chữ xếp dày Đừng quên bà mẹ vẫn lo nhỏ xíu hạt cơm

Từ trong vòm đuối ngôi ngôi trường Xin lời ru được chỉ đường em đi (Con con đường thầy ngỡ thỉnh thoảng Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi hòa mình vào từng cuộc đời những em Thì mặc dù phấn white bảng black Hành trang ấy đầy đủ thầy lấy theo mình


Nghe thầy gọi thơ

Em nghe thầy đọc bao ngày giờ thơ đỏ nắng nóng xanh cây quê bên Mái chèo nghe vọng sông xa Êm êm như tiếng của bà năm xưa Nghe trăng thuở động tàu dừa Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời Thêm yêu giờ đồng hồ hát bà mẹ cười yêu thơ em thấy đất trời đẹp mắt ra…

Những Năm tháng ấy

Bao năm tháng, ni ta đơ mình tỉnh giấc giấc sắp qua rồi phần lớn tháng ngày đon đả Những ngày vui của một thuở mang lại trường Đang linh giác theo từng chòm mây trắng. Nhỏ nhớ lắm những rất lâu rồi đằm thắm Cô dậy con từng đường nét chữ vần thơ Cô đưa con gõ cánh cửa cuộc sống Và thướt tha của một fan con gái. Trung khu hồn con,một nỗi bi quan dài Cô ôm ấp, xoa đầu khi bé khóc Vầng trán cô gần như vần nhăn se sắt Âu yếm nhìn chúng con Tuổi nhỏ dại chúng con nào đâu biết ưu phiền Vẫn ngỗ nghịch điện thoại tư vấn cô là “trại chủ” và chúng con là những bé cừu bé bé dại Cô chăn dắt bên trên đồng cỏ tri thức bao la. Khi rất nhiều ngày cuối của thời học sinh sắp qua Con bắt đầu giật mình nhận biết một điều nho nhỏ dại Một tình thương bát ngát và rất nhiều Cô dành riêng cả đến những con cừu nhỏ-chúng con.

Xem thêm: Vận Mạng Của Những Người Sinh Năm 2002 Tuổi Gì ? Hợp Tuổi Nào ? Hợp Màu Nào ?


Người lái đò

Một đời người – một chiếc sông…Mấy ai làm cho kẻ đứng trông bến bờ,“Muốn qua sông phải lụy đò”Đường đời muôn bước cậy nhờ tín đồ đưa …Tháng năm dầu dãi nắng mưa,Con đò trí thức thầy gửi bao người.Qua sông gửi lại nụ cườiTình yêu thương xin bộ quà tặng kèm theo người thầy kính thương.Con đò mộc – mái đầu sươngMãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn tồn tại đâyThầy đưa tiếp gần như đò đầy qua sông…

Khi thầy về hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao chỗ bục giảng giọng thầy sao bỗng nhiên thấp: “Các bé ráng… năm nay hè cuối cấp…” Chút nghẹn ngào… những vết bụi phấn tan vỡ lao xao. Ngày trong ngày hôm qua hay tự tháng năm nào con nao nức lao vào trường trung học tập Thương cây lúa nhập vai từ phân tử thóc Thầy ươm mùa vàng, khu đất vọng đồng dao. Mai thầy về, sảnh trường cũ ở đau? hay nỗi nhớ tủ vùi theo cát bụi? Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi Nhọc nhằn như thế nào thầy giữ hộ lại ngày sau? Mai thầy về, mùa call nắng lên cao Vai áo bội nghĩa như màu trang vở cũ Con ý muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ đọng Đã bao lần nhỏ ngỗ nghịch thầy ơi!


Lời trầm thầy tôi

Có những chiều hè, phượng đỏ rơi Còn đâu năm cũ, sắp đến qua rồi. Yêu mến người chúng ta cũ, ân sâu nặng Nhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được mang lại đi, thầy phải tất cả Tâm thành đón nhận, lẽ trò tôi. Cho chưa phải mất, tình muôn thuở. Nhận thấy đời vui, nghĩa gắng thôi.

Trên đây chúng tôi đã chia sẻ đến chúng ta những bài bác thơ ngắn về thầy cô giáo lôi cuốn và ý nghĩa sâu sắc nhất. Những bài thơ này chứa đựng nhiều cung bậc xúc cảm khiến ai hiểu được cũng bồi hồi xúc động nhớ mang lại thầy cô với mái trường. Đồng hành thuộc hoctronews.com để theo dõi những nội dung bài viết hấp dẫn hơn nữa nhé! Thân Ái!