Nhà toàn con gái

     

Từ thời xa xưa, những cụ, những ông bố vẫn luôn hi vọng người đàn bà là dâu bé trong gia đình phải sinh được tối thiểu một người con trai cho gia đình ck để có thể nối dõi tông đường.

Bạn đang xem: Nhà toàn con gái

Tuy nhiên, thực tế ở một số mái ấm gia đình Việt phái mạnh sinh bé được đàn ông thì cái tứ tưởng cổ hủ lạc hậu ấy dường như không gồm tác dụng. Với danh phận là bé cháu “đích tôn” trong gia đình, cố định được nâng niu tâng bốc thì chẳng mấy chốc bọn họ cũng rơi vào cảnh thảm cảnh. Dịu là hư hỏng, lười biếng, còn nặng rộng là va vấp vào các tệ nạn buôn bản hội như giật giật, ma túy, nghịch đá, gái gú…

Nhìn vào tương lai khi các bậc bố mẹ đã cao tuổi, liệu bao gồm phải người con trai nào cũng sẽ nối dõi hoàn toàn, đúng cùng với trách nhiệm của chính mình không, liệu gồm phải sinh phụ nữ ra họ không hỗ trợ được gì còn mất công nuôi ăn uống học rồi gái bự gả ck là phụ huynh thiệt thòi ?!.

Hãy dẹp quăng quật tư tưởng cổ hủ, lạc hậu ấy và có cái nhìn nhận và đánh giá khách quan hơn qua câu chuyện hài hước “Chuyện trai gái” được cư dân mạng share gần đây. Cứng cáp chắn bạn sẽ có giải pháp nhìn thoáng đãng hơn về chuyện sinh con trai hay gái.

Dưới đó là nguyên văn mẩu truyện được chia sẻ rầm rộ trên những trang mạng xóm hội.

Xem thêm: Tại Sao Phụ Nữ Phương Tây Không Mặc Đồ Lót Khi Ra Ngoài, Còn Phụ Nữ Á Đông Không Thể Làm Điều Đó?

*

Ảnh minh họa

“Tôi tất cả 3 đứa con, nhưng bi tráng thay, toàn là bé gái! Còn cái quán ăn xóm – biện pháp nhà tôi mỗi loại dậu mồng tơi – cũng có 3 đứa, mà lại toàn nhỏ trai. Thiệt mỉa mai!

Biết tôi không có con trai, tôi bi tráng là vậy, vắt mà dòng lão láng giềng vô trọng điểm thi phảng phất lại trêu ngươi, mang đến 3 thằng bé lão xếp hàng tiểu vào dậu mồng tơi, chĩa trực tiếp “cậu nhỏ” sang công ty tôi. Chúng tè vào dậu mồng tơi mà lại như sẽ tè vào lòng tôi vậy: xót xa vô cùng! Hình hình ảnh cái “dậu mồng tơi xanh rờn” đang trở phải quá đỗi thân quen trong thơ, trong nhạc, nhưng loại dậu mồng tơi giữa đơn vị tôi và quán ăn xóm đó do đó “dậu mồng tơi đen sì” vị bị tưới rất nhiều đạm, phốt pho, kali và chất khoáng đậm đặc.

Có bé trai đúng là sướng thật! Những ngày lễ tết, bố con trở thành các bạn nhậu, nâng chén bát cà kê – chứ bé gái, bọn chúng nó cắn đầu hùng hục ăn, vừa nạp năng lượng vừa lèo bèo: “Bố uống không nhiều thôi! Ăn cơm, ăn thịt đi!”. Có đàn ông cũng rất tiện: đi tắm rửa quên quần sịp, gọi đàn ông nó có cho, rồi mở toang góc cửa tắm, tồng ngồng, hiên ngang đón đem – chứ con gái thì phải nép gần kề vào tường, cửa hé tin hin, thò vài đầu ngón tay ra ngoài, e dè nhón lấy. Có đàn ông cũng yên ổn tâm: trộm chiếm vào nhà, mấy cha con nhảy ra tấn công hội đồng – chứ bé gái, vừa 1 mình mình phòng cự, vừa lo nếu mình gục, con gái mình sẽ bị chúng nó hiếp đáp dâm…

Nói vậy thôi, chứ tôi và con gái cũng bao gồm một thứ hoàn toàn có thể dùng chung, ấy là mẫu dao cạo râu. Hôm trước, tìm mẫu dao cạo râu mãi không thấy đâu, tôi cáu, quát mắng um lên, thì đứa đàn bà lớn chạy tự trong phòng ra, cầm cái dao cạo bên trên tay, bảo: “Con trả tía đây!”. Tôi nhìn cái dao cạo vẫn còn đó vương mấy sợi lông black sì, quăn queo tít thì nhăn khía cạnh hỏi: “Mày vừa cạo vật gì đấy?”. “Dạ! bé cạo lông nách thôi mà!”. “Đúng là lông nách chứ?”. “Dạ đúng! nhỏ thề!”. Là tía con, dễ thường nó thề bản thân lại ko tin, tuy vậy quả thực, tôi chưa lúc nào cạo râu nhưng thấy lòng hoang mang lo lắng như thế…

Nhà toàn đàn bà nhỏ gái, cần cái dây phơi, dài từ trên đầu đến cuối sân, lúc nào cũng lủng lẳng toàn xì-líp cùng với coóc-sê, hồng đỏ xanh vàng, đầy đủ cả! nhiều khi vội đi, không nhằm ý, bị xì-líp nó đập vào mặt, coóc-sê nó quấn quanh đầu. Rồi đầy đủ khi rầu rầu, bên nóng trà tầu, nhìn dòng mớ xì-líp coóc-sê ấy phất phơ theo gió hiu hiu, giống như những loại lá bàng già nua lắt lay trên hồ hết cành khô nhỏ guộc ngẳng nghiu trong buổi chiều đông giá rét… bi thương chẳng để đâu mang lại hết…

Chiều nay, tôi qua bên nhà lão hàng xóm chơi, luôn thể thể xin đoạn dây thép, về gia vậy lại mẫu dây phơi (chắc treo các xì-líp quá nên nó sẵn sàng đứt đến nơi). Vào nhà, tôi thấy lão hàng xóm một mình nằm rầu rĩ trên giường, khía cạnh quay vào tường, rên hừ hừ, nghe rất đáng thương! Tôi hỏi sao thế, lão bảo bị mệt mỏi mấy hôm nay, vợ lại vắng ngắt nhà, chả ai download thuốc, nấu nướng cháo đến ăn, đề nghị mệt lả…

– Ông gầy mà vợ ông còn đi đâu? – Tôi hỏi bằng giọng đầy bức xúc.

– vk lên Hà Nội, chuộc xe mang lại thằng cả!

– này lại cắm à? Mới tuần trước đó thấy vợ ông lên chuộc rồi mà?

– tuần trước đó là nó gặm để bắt trận siêu đẳng Anh, tuần này, nó cắn để bắt trận C1!

– Thế khi nào vợ ông về?

– vợ tôi định về hôm nay, nhưng mà nghĩ vẫn là thiết bị 5 rồi, hai bố hôm nữa lại là cuối tuần, lại có giải siêu đẳng Anh, cần ở lại luôn, đỡ mất công đi trở về về!

Tôi thở dài, nhìn quanh, rồi hỏi cố gắng thằng bé thứ hai đơn vị lão đâu, thì lão chán chường lắc đầu, bảo rằng thằng nhì vừa về cạy tủ, vơ hết tiền của lão mang đi đá phò. Lão tiếc nuối tiền lao tới, ôm chặt nó lại, làm sao ngờ, nó hất tay lão ra, túm lấy phần cổ áo lão, rồi giơ thay đấm lên dọa. Lão cáu tiết quá, quát to: “A! Thằng này láo! ngươi định tiến công cả tía mày hả? Đây! cha đứng yên ổn đây! ngươi có giỏi thì tiến công đi!”. Kể tới đó, lão ngừng lại, nhăn nhó véo một miếng bông gòn, chấm chấm lên mẫu môi còn đương rướm máu, sưng vều, tím bầm…

– thay thằng út nhà ông đâu?

– Nó đi thuộc thằng hai rồi!

– Thằng út mới tí tuổi đầu, sao đã nghịch được phò nhưng mà đi cùng?

– Nó đi theo xem thôi!

Đúng lúc này, gồm tiếng xe sản phẩm công nghệ rú ga inh ỏi quanh đó ngõ. Tôi hoảng loạn ngó cổ ra, thì thấy phải đến chín mười gã tháo dỡ trần, xăm trổ, ngồi trên tứ năm cái xe máy hầm hố phóng vào: đứa vác dao, bạn cầm gậy, kẻ khênh quan tài… Chúng bỏ xe thân sân, quẳng cái hậu sự ngay trước cửa kêu dòng “rầm”, rồi quát tháo ầm ầm:

– Thằng con trai mày vay tiền tài tao, tiếng nó trốn biệt rồi! Mày che nó ở đâu, chỉ dẫn đây mau, ko tao chém bị tiêu diệt cả nhà!

Tôi hoảng quá, phương diện mũi tái nhợt, thuộc cấp rụng rời. Tuy vậy lão láng giềng thì chả có biểu thị gì cả. Lão bình tĩnh đi ra, đứng trước mặt bọn chúng, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh mẫu quan tài, giọng bi ai:

– Trăm sự nhờ những anh! Em cũng đang mong mỏi tìm thằng con trẻ để chém bị tiêu diệt bà nó đi đây, mà lại tìm hoài ko thấy! tiếng có các anh tìm và chém nó giúp em thì xuất sắc quá rồi! Em xin nhiều tạ! Chém nó ngừng em cũng trở nên tự tử luôn! Đang lo không tồn tại tiền mua quan tài thì những anh lại đem lại cho! Đội ơn những anh quá!

Nói rồi, lão láng giềng nhảy luôn vào quan lại tài, nằm xoạc dài. Mấy thằng cởi trần xăm trổ ngơ ngác chú ý nhau, rồi chúng lao tới vị trí quan tài, ra sức lôi lão hàng xóm ra. Tuy thế lão hàng xóm chơi lầy, cứ dính chặt, nằm lì nghỉ ngơi đó. Thấy thế, thằng cầm đầu của bè cánh xăm trổ bắt đầu tiến tới, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh loại quan tài, giọng bi ai:

– Em xin anh! Anh làm cho ơn ra bên ngoài giúp để lũ em còn vác săng đi nhà khác, kẻo buổi tối không xong xuôi việc thì về đại ca lũ em chém chết ạ!

Khi ấy, lão sản phẩm xóm new chịu lồm cồm bò ra. Mấy thằng xăm trổ vừa nãy hung hăng là thế, giờ ngoan ngoãn, cum húi như mèo, lầm lũi quăng quật đi. Ấy vậy mà bầy đàn đó vừa đi được một lúc thì đã lại nghe giờ đồng hồ xe lắp thêm rú ga bên cạnh ngõ, tôi lại hốt hoảng quay ra: may quá, không phải bầy chúng, nhưng là nhì thằng con trai lão hàng xóm vừa đi đá phò về. Tuy vậy, vẻ mặt nhì đứa nó cũng hung hăng không hề thua kém lũ xăm trổ vừa rồi. Bọn chúng vứt chiếc xe đổ chiếc “rầm” không tính sân, hùng hổ chạy vào nhà. Thật kỳ lạ, dịp này, tôi lại vô cùng bình thản, còn lão hàng xóm thì đâm ra cuống cuồng, hoảng loạn. Tôi hỏi sao vậy, lão bảo: “Bọn xăm trổ chỉ dọa thôi! Còn hai thằng này, chúng nó làm thật đấy!”.

Quả đúng vậy! Lão láng giềng vừa nói xong xuôi lời thì hai thằng con lão đã xông tới, đè nghiến lão xuống giường, thằng ghì chân, thằng ấn cổ…

– Ông già! Biết điều thì mửa tiền ra!

– ngươi vừa nạy tủ mang hết rồi! Ở đâu nữa mà nôn?

– Ông tưởng tôi ngây ngô à? trong gầm tủ đó chỉ nên vài đồng lẻ thôi! Tôi biết ông còn tiền! Mau nôn ra!

Lão hàng xóm bị ấn cổ thì ngoài ra khó thở, mặt lão tím bầm. Rồi bất thần lão vùng lên, hất ngửa nhì thằng bé ra, cắm đầu chạy thẳng. Nhị thằng con lão sau tích tắc tưởng ngàng thì cũng mau lẹ chồm dậy, tiện thể tay vơ luôn cái gậy, hùng hục đuổi theo…

Còn lại từng mình, tôi ngán quá, thủng thẳng đi về. Vừa tới nhà, tôi vẫn nghe tiếng ai đó thều thào call tôi vọng ra từ gian buồng. Tôi lò dò bước vào: té ra là lão sản phẩm xóm, lão đã như ý cắt đuôi được nhị thằng con, trốn vào trong đó, nằm bẹp dí vị trí góc buồng, như một bé chó…

Tôi gấp rút bế lão lên giường. Mấy ngày ốm mệt, không siêu thị gì, bị đấm sưng mồm, lại vừa vẫy vùng, chạy thục mạng, nên chắc rằng sức lão đã kiệt. Đứa đàn bà lớn nhà tôi, thấy quần áo lão bẩn, hôi hám quá, thì phanh phui lão ra, mang đồ của tôi mang đến lão mặc, rồi lấy mớ áo xống bẩn của lão ra giếng giặt; đứa phụ nữ thứ nhị chạy đi cài đặt dầu thoa cho lão; đứa út ít xuống bếp bắc nồi, nấu vội mang đến lão bát cháo rứa hơi…

Đón bát cháo trường đoản cú tay con bé nhỏ út, lão run rẩy chuyển lên miệng, húp soàn soạt một hơi không còn sạch. Trường đoản cú khóe mắt lão tung ra nhì hàng lệ long lanh. Tôi hỏi: “Sao thế? Cháo cay vượt à?, thì lão rung lắc đầu, bảo: “Không, cháo ngon! Chưa bao giờ được ăn uống bát cháo như thế nào ngon như thế!”.

Tôi nghe vậy thì mỉm cười, nhàn nhã bước ra sân, gió nhè nhẹ, nắng nóng lung linh, khiến cho những dòng quần áo lót trên dây phơi như ánh lên, phấp phới, dập dình theo gió rung rinh…