Kể một kỉ niệm về thầy cô giáo của em lop 8

     

Thầy gia sư là những người chèo lái phi thuyền kiến thức đưa những người dân học trò qua sông để cập bến. Công ơn của thầy cô giáo rộng lớn như trời bể và họ không thể làm sao quên ơn được những người dân thầy giáo, cô giáo đã khuyên bảo chúng ta. Qua 8 năm học tập từ lớp 1 tới trường 8 hẳn những em đã và đang có tuyệt hảo với các thầy cô giáo, có những kỉ niệm nhưng em không thể nào quên được. Lưu giữ lại đa số kỉ niệm ấy cùng kể lại cho bằng hữu nghe có lẽ rằng không phải là điều gì quá nặng nề nhưng để viết thành một bài xích văn thì rất khó chút nào. Và trong bài viết này hoctronews.com đang gợi ý cho bạn qua một số trong những bài văn nói về một kỉ niệm lưu niệm với thầy giáo, gia sư cũ tốt nhất.

Bạn đang xem: Kể một kỉ niệm về thầy cô giáo của em lop 8

Mục lục bài xích viết


Bài văn nói về kỉ niệm lưu niệm với thầy giáo, giáo viên cũ hay tốt nhất số 1


Trong tuổi học viên của mỗi chúng ta, ai ai cũng có hầu hết kỷ niệm bắt buộc nào quên với thầy thầy giáo cũ đã từng dạy dỗ mình. Đó là hồ hết kỷ niệm thêm bó, đều kỷ niệm thiêng liêng tự khắc sâu vào trái tim trí tuệ của mỗi chúng ta, theo chúng ta tới suốt cuộc đời của mình.

Với tôi, tôi có một kỷ niệm không bao giờ có thể phai mờ, một kỷ niệm sâu sắc suốt đời cần yếu quên với những người thầy đáng kính nhất của cuộc sống mình. Thầy không chỉ là người thầy dạy bảo tôi con chữ, trí óc mà còn là một người cha dìu dắt tôi trong số những ngày kinh ngạc tới trường, trong lúc còn ngơ ngác không biết hiểu sự đời.

Đó đó là thầy giáo dạy dỗ tôi trong năm tiểu học. Một kỷ niệm cực kỳ đẹp về thầy giáo công ty nhiệm của mình, lúc tôi đầu tiên ngây thơ, tưởng ngàng bước đi vào lớp một cùng với biết bao nhiêu lạ lẫm, bắt đầu mẻ, biết bao cảm giác bồi hồi, khi toàn bộ với tôi đều new mẻ, thầy gia sư mới, bằng hữu mới…

Trong ngày quan trọng của đời mình, sau thời điểm lễ khai giảng hoàn thành tất cả học sinh đều được phân công về lớp của bản thân mình để học tập buổi học tập đầu tiên. Một buổi học khôn xiết ý nghĩa. Và để gặp mặt gỡ trao đổi với giáo viên công ty nhiệm làm cho quen với bạn bè của mình, ngôi nhà bắt đầu sẽ theo chúng ta trong những năm tiểu học.

Khi thầy Hoàn bước vào, trông dáng tín đồ nhanh nhẹn hoạt bát của thầy, chú ý nụ cười ấm cúng ấy thiên nhiên tôi có cảm giác thầy thật thân cận thân thuộc giống như ba mình ngơi nghỉ nhà. Trên mái đầu thầy đã bao gồm đôi tua bạc, biểu thị sự nhọc nhằn của thời hạn sương gió.

Khuôn mặt thầy khôn xiết quắc thước, trên bàn tay gắng phấn có rất nhiều nếp năm thể hiện bài toán thầy đề nghị vất vả vì học viên nhiều.

Thầy bước tiến trên bục giảng, tự trình làng về mình, rồi ra hiệu cho cửa hàng chúng tôi giữ trật tự, thầy kể về phần nhiều điểm thầy thích số đông gì thầy mong chờ ở bọn chúng tôi. Thầy cũng sẽ là thầy giáo chủ nhiệm cửa hàng chúng tôi trong năm năm đái học.

Giọng thầy du dương êm ấm cho chúng tôi một cảm xúc vô cùng gần cận thân thuộc, vào ngày trước tiên tới ngôi trường tôi luôn ấn tượng bởi vẻ sát gũi đơn giản và giản dị thân thiện của thầy, khác hoàn toàn với hầu như gì tôi hay tưởng tượng về thầy giáo viên ở ngôi trường tiểu học tập nghiêm nghị, xa cách.Sau lúc thầy bước đầu viết đều chữ cái thứ nhất để đưa cửa hàng chúng tôi vào một quả đât mới thì cũng là lúc tôi được hiểu chữ viết trong cuộc đời mình.

Tôi mở vở ban đầu cầm bút, sơn theo nét vẽ có sẵn trong cuốn tập tô, đa số chữ viết thứ nhất run run, khiến cho tôi cực kỳ lo lắng, xiên xẹo. Tôi hại mình sẽ bị thầy mắng yêu cầu nét chữ càng quýnh quáng lại cùng với nhau.

Thấy vậy, thầy Hoàn gấp rút tới và cố gắng lấy tay tôi rồi từ bỏ từ gửi tay tôi theo nét chữ khiến cho tôi tự tín hơn hẳn, đều chữ viết sau từ từ đẹp hơn, rồi cho tới khi tôi sáng sủa viết thì thầy mới buông bàn tay tôi ra.

Nhìn khuôn phương diện phúc hậu của thầy khiến tôi cực kì cảm thấy nóng áp, nó thật gần cận và thân thương biết bao, khuôn mặt đó cứ ở kề bên tôi cho tất cả khi ngủ nó cũng vào trong giấc mơ của tôi.

Buổi học thứ nhất của tôi với người thầy xứng đáng kính mà tôi không lúc nào quên đó chính là thầy Hoàn, tín đồ đã dạy mang lại tôi những nét chữ đầu đời biến hóa tôi xuất phát từ một kẻ không biết gì thành một con người cái gì rồi cũng biết.

Công lao trời đại dương của thầy tôi luôn ghi khắc trong tâm địa không bao giờ quên. Nó cũng giống như câu danh ngôn “Ngọc ko mài ko sáng, tín đồ không học không tài” mà lại thầy đã khuyến mãi ngay chúng tôi trước khi chia tay mái trường tiểu học niềm nở đó.


*

Bài văn kể về kỉ niệm kỷ niệm với thầy giáo, cô giáo cũ hay độc nhất số 2


Trong tuổi thơ của mỗi người, ai ai cũng có hầu hết kỉ niệm lưu niệm về thầy, gia sư cũ của mình, đều kĩ niệm đẹp nhất xen lẫn nỗi bi thảm đều được tự khắc sâu trong đầu óc của bọn chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm nhưng tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một bạn thầy đáng yêu của tôi.

Năm ấy, lúc tôi còn học lớp một, tôi gồm có kỉ niệm đẹp nhất về thầy giáo nhà nghiệm của mình. Tôi đã cách sang lớp một, ngưỡng cữa của bậc tiểu học, có rất nhiều bạn mới, thầy cô mới.

Ngày trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau sự kiện khai giảng, tất cả các học sinh đều lao vào lớp học của chính mình để học tập buổi học đầu tiên và gặp mặt gỡ thầy cô giáo công ty nhiệm của chính bản thân mình và cũng là tín đồ sẽ đính bó với tôi trong suốt thời hạn học đái học.

Khi thầy cách vào, dáng tín đồ thầy thật cấp tốc nhẹn với thầy kính chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy đã và đang điểm bạc, khuôn phương diện thầy gầy, bàn tay thầy có rất nhiều vết nhăn, chắc hẳn thầy đã bao gồm mấy chục năm long đong với học tập sinh. Thầy bước đi bục giảng, thầy ra hiệu cho shop chúng tôi im lặng cùng thầy nói: Chào các con, thầy thương hiệu là hồ nước Viết Cảnh, thầy sẽ nhà nhiệm lớp những con nhìn trong suốt bậc tè học. Giọng thầy thật nóng áp, dịu nhàng, khiến cho những quan tâm đến trong đầu tôi về một tín đồ thầy giáo chủ nhiệm thật khó tính và nghiêm khắc đông đảo tan biến.

Sau khi giới thiệu chúng tôi, thầy bước đầu dạy cho công ty chúng tôi những bài bác học đầu tiên mà cũng là những bài học kinh nghiệm đầu đời dạy dỗ tôi buộc phải người. Thầy viết lên bảng hồ hết dòng chữ đầu tiên, tôi nhận ra bàn tay thầy run run khi viết, sau đây tôi bắt đầu biết, thầy phải chịu đựng mọi cơn đau vày tham gia trận đánh tranh kháng chiến chống mĩ nhằm viết bắt buộc dòng chữ đẹp đó. Sau khoản thời gian viết xong xuôi đề bài, thầy hỏi shop chúng tôi có thấy rõ không, một vài bạn ngồi phía dưới do mắt kém đề nghị không thấy tức khắc được thầy nơi khác cho phù hợp. Vào buổi học thầy đến tận chỗ của từng fan để chỉ cho shop chúng tôi những khu vực không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi bạn đi về khôn xiết thẳng hàng, tiếng cười nghịch của một vài bạn đã có tác dụng xôn ao mọi sân trường. Buổi học thứ nhất đã dứt như vậy đó, thầy sẽ để lại mang lại tôi những xem xét về một bạn thầy chủng loại mực.

Những buổi học tập sau, thầy ngặt nghèo với những chúng ta lười học, tâng bốc những chúng ta ngoan. Giờ đồng hồ ra chơi, thầy phần đa ra nghịch cùng chúng tôi, thầy chơi rất nhiều rò chơi dân gian cùng với bọn chúng tôi, quan sát khuôn khía cạnh thầy thời điểm đấy thật đáng yêu, chú ý kĩ thầy, tôi có cảm xúc khuôn khía cạnh thầy rất giống khuôn khía cạnh ông nội tôi. Ông tôi đã hết từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp nhất của ông cùng tôi hồ hết được tôi tự khắc ghi. Quan sát thầy, tôi cảm thấy nhớ mang đến ông, nhớ cho cảnh vui đùa của nhị ông cháu, tôi ngay tắp lự chạy vào phòng học, ngồi vào góc khóc. Lúc đó có một bàn tay đặt lên trên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vuốt ve tôi mọi khi buồn hiện nay về, tôi thốt nhiên khóc lớn lên, ko sao hoàn toàn có thể kiềm chế được. Té ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi: “Thành, sao con khóc, nói ra để thầy phân chia sẽ với con”. Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận ra sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm kia tôi cảm xúc được thầy thân thiết nhiều hơn.

Vào một hôm, bởi vì tôi ko học bài nên bị điểm kém, thầy ngay lập tức mắng tôi, tôi ngay thức thì chạy về chỗ ngồi, trong trái tim tôi cảm xúc rất tức thầy. Vào khung giờ ra nghịch thầy không ra nghịch với các bạn như mọi khi, thầy xuống nơi tôi. Thầy nói: “Thầy xin lỗi em bởi vì đã quá nặng lời, nhưng mà em là lớp trưởng đề xuất phải gương chủng loại cho các bạn noi theo…. Thầy giảng lại mang lại tôi bài bác tôi không hiểu. Tôi nhìn thầy lúc này mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ăn năn vì đã có tác dụng thầy buồn. Tôi tự hẹn sẽ cố gắng phấn đấu xuất sắc hơn.

Xem thêm: Cài Đặt Theo Dõi Điện Thoại Theo Số, Theo Dõi Điện Thoại Theo Số

Vậy đấy, thầy đã để lại đến tôi hồ hết kỉ niệm không khi nào phai mờ về một người thầy giản dị và đơn giản mà thân thương. Tôi hẹn sẽ nỗ lực học tập nhằm trở thành công xuất sắc dân tốt, hữu dụng cho đất nước và làng hội. Công ơn thầy sẽ mãi được lưu lại như câu danh ngôn:

“Ngọc không mài không sáng, người không học tập không tài.”


*

Bài văn kể về kỉ niệm đáng nhớ với thầy giáo, gia sư cũ hay duy nhất số 3


Trong mấy năm đi học, em đã có tương đối nhiều kỉ niệm bi tráng vui bên dưới mái trường thân yêu. Nhưng kỉ niệm cơ mà em đang chẳng khi nào quên chính là kỉ niệm hồi lớp 1, khi em tập viết và giáo viên đã tận tình di động cầm tay em viết từng nét.

Tròn 6 tuổi, em bước vào lớp một với tất cả sự háo hức. Em học tập đọc rất nhanh, chỉ nghe cô giáo đọc một lần, em hoàn toàn có thể đọc theo vanh vách. Nhưng lại viết cùng với em quả là một hành trình gian nan. Em thuận tay trái, từ nhỏ dại mẹ sẽ rèn đến em cầm cây viết tay phải. Nhưng mà cứ lúc nào không có ai quan sát là em lại đổi tay. Cô giáo thứ nhất của em tên là Ngọc. Đúng như cái tên, cô xinh xắn với rạng rỡ, lại trìu mến, hiền dịu. Cô biết em thuận tay trái đề nghị thường xuống bàn quan gần kề tôi viết. Lao vào học kì hai, chúng em tập viết chữ nhỏ, lại viết những bài xích chính tả nhiều năm hơn. Chữ em dần dần nguệch ngoạc. Trong giờ chủ yếu tả hôm đó, cô chép các dòng chữ tròn trịa lên bảng, chúng em chép vào vở của mình. Vì chưng thấy cô không để ý, em lại thay đổi tay nhằm viết.

Đến cuối buổi học, cô Ngọc trả vở bao gồm tả cho việc đó em. Cô bước đầu nhận xét. Bỗng, cô nhắc đến em: “Bạn Gia Bảo bây giờ viết bao gồm tiến bộ. Mặc dù nhiên, cô nghĩ là bé đang quên một điều.” Em hốt hoảng cúi phương diện xuống. Trong tà áo dài thướt tha, cô cách xuống bàn em và tiếp lời: “Cả lớp ghi nhớ cô dặn khi viết, tay chúng ta cầm cây viết thế như thế nào không?” Lớp em đồng thanh nhắc lại lời cô dặn. Cô lại nói: “Tuy vậy, các bạn Gia Bảo vẫn quên. Cô phê bình Gia Bảo vào buổi học ngày hôm nay.” Rồi cô quan sát thẳng em với nói: “Cô hi vọng Gia Bảo đã nhớ lời cô dặn.” Một vài bạn cất tiếng cười chê bai. Nghe thấy vậy, khuôn mặt em rét bừng, nước mắt ứa ra với bàn tay vò trang vở vừa viết. “Cô thấy hôm nay chữ con viết tròn, đều đúng khoảng tầm cách. Bé viết đẹp hơn không ít bạn.” – Cô lại thanh thanh nói. Cả lớp yên phăng phắc. Em được cô khen lại thấy êm lòng buộc phải trút quăng quật được cơn giận dữ của một cậu đàn ông hiếu thắng.

Từ đó, em kiên định rèn viết bằng tay phải. Lên lớp 2, em sẽ viết được mọi dòng chữ cực kì sạch đẹp. Cho dù bây giờ, em không thể được học tập cô nữa, cơ mà những bài học lí thú hay lời dạy thân mật của cô vẫn còn in đậm trong lòng trí em.


*

Bài văn kể về kỉ niệm đáng nhớ với thầy giáo, cô giáo cũ hay độc nhất số 4


“Ăn quả lưu giữ kẻ trồng cây

Có danh bao gồm vọng nhớ thầy lúc xưa”

Đó chính là những câu thơ nói đến nghề giáo, nghề mà luôn được yêu thương quý, kính trọng. Tôi rất mếm mộ các thầy thầy giáo của mình, nhưng tín đồ để lại cho tôi những tuyệt hảo sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh-cô giáo công ty nhiệm của bọn chúng tôi.

Cô gồm mái tóc vô cùng dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất mùi hương thơm. Đôi đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị tuy vậy cũng không thua kém phần dịu dàng. Khi shop chúng tôi đạt các thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn shop chúng tôi với góc nhìn trìu mến. Còn từng khi shop chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô ý lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon thả dài, luôn luôn viết ra đều mạch văn giàu cảm hứng để đưa tải bài học đến với chúng tôi. Cô còn giúp shop chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thiệt truyền cảm, khi thì nhẹ dàng, ấm áp, thời gian lại dí dỏm, vui tươi khiến cho cửa hàng chúng tôi luôn triệu tập vào bài học, quên cả thời gian. Tính giải pháp cô nhân hậu lành, chủ yếu trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Sản phẩm ngày, cô rất hay vui nghịch với chúng tôi nhưng khi đang vào ngày tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Cùng với cô dạy học không những là một nghề, cơ mà còn là 1 trong niềm đam mê. Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài bác giảng của mình, đôi lúc cô còn áp dụng cả các đoạn đoạn clip ngắn về bài xích học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là 1 trong những giáo viên nhưng mà cô vẫn học, kia là sở thích của cô. Cô luôn luôn thức mang lại ba, bốn giờ sáng bắt đầu đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một bé đò ngược chiếc vậy, những con ạ!” Lời cô nói ngấm thía lòng chúng tôi.

Tôi nhớ nhất là lúc cô đi thăm quan và du lịch với lớp bọn chúng tôi. Cơ hội ấy, trên đường nét mặt tương tự như trong hai con mắt của cô biểu đạt sự lo lắng, bối rối không yên. Sau đó, cửa hàng chúng tôi mới vỡ vạc lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng lại cô sẽ nghỉ thi nhằm đi với lớp chúng tôi vì cô hại rằng có vấn đề gì không tuyệt với bọn chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời.

Một kỉ niệm lưu niệm khác là lúc tôi học tập hè. Lúc ấy, tôi khá sốt ruột do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi lao vào lớp với trọng tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi sẽ nghỉ học, cô bèn giảng lại mang đến tôi rất nhiều chỗ tôi không biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Dịp đó tôi thấy mình dịu nhõm, âm thầm cảm ơn cô và các bạn.

Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống hệt như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò học thức qua sông”. Đó cũng chính là nghề cơ mà tôi mong ước trong tương lai khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo nước ta 20-11, tôi ao ước gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn luôn mạnh khỏe! con yêu cô nhiều lắm!”


*

Bài văn nói về kỉ niệm lưu niệm với thầy giáo, cô giáo cũ hay tuyệt nhất số 5


Nhắc cho thầy thầy giáo cũ, trong tâm địa tôi dấy lên rất nhiều những kỉ niệm êm đẹp. Đó là hầu như ngày mang lại trường được thầy cô chỉ bảo nhiều điều hay, nhiều bài học kinh nghiệm bổ ích. Đó là sự việc ân cần thân yêu của thầy cô lúc tôi bị ốm,… tuy nhiên, bạn cô nhưng tôi nhớ độc nhất vô nhị và còn lại trong tôi những kỉ niệm đẹp tuyệt vời nhất đó là thầy giáo Tâm, giáo viên nhà nhiệm của tớ năm lớp 4.

Cô giáo của tớ vốn là fan vô cùng nghiêm khắc. Ở trên lớp tôi và chúng ta luôn luôn luôn phải triệu tập nghe giảng bởi vì sợ bị cô phạt. Nhưng 1 phần cũng bởi cô giảng bài rất lôi cuốn nên chúng tôi không muốn bỏ qua chút kiến thức nào. Cô trọng điểm là giáo viên dạy Toán nhưng giải pháp cô nói, biện pháp cô giảng bài bác thì mềm mại như một gia sư Văn. Giọng cô xuất xắc lắm, ngọt ngào và lắng đọng và nhẹ êm. Trong cả khi cô trách phạt, giọng nói của cô vẫn rất nhẹ nhàng. Tôi học Toán tuy không hề thua kém nhưng thỉnh thoảng vẫn sợ hãi sự nghiêm ngặt của cô. Cô ko quát tháo bọn chúng tôi lúc nào nhưng khí chất của cô thì luôn khiến chúng tôi sợ.

Chuyển đã chẳng có gì nên để ý nếu như không tồn tại chuyện phụ huynh tôi cùng cần đi công tác làm việc 3 ngày và ra quyết định gửi tôi đến nhà cô. Tôi ko muốn vấn đề này một một chút nào nhưng bọn họ hàng bên tôi không có bất kì ai ở thành phố, bố mẹ lại không yên vai trung phong để tôi sinh sống nhà 1 mình nên tôi đành chấp nhận. Khỏi buộc phải nói tôi đã khiếp sợ rất nhiều. Ở công ty cô thì làm thế nào tôi hoàn toàn có thể thoải mái như ở nhà mình được. Tôi nghĩ chắn chắn cô đã bắt tôi học một ngày dài mất. Tuy thế rồi 3 ngày xưa lại trôi qua thật nhẹ nhàng và vướng lại trong tôi vô vàn phần nhiều kỉ niệm mà cho đến giờ tôi vẫn cần thiết nào quên.

Khi cha mẹ dẫn tôi sang bên cô, cô vui vẻ mừng đón tôi và reviews tôi với đều thành viên trong gia đình cô. Công ty cô gồm một chị lớn hơn tôi 2 tuổi cần tôi gấp rút làm thân được cùng với chị. đầy đủ ngày ở đây, tôi phân biệt một con bạn khác của cô. Rất khác với vẻ nghiêm nghị như khi trên lớp, cô luôn luôn vui vẻ cùng cười đùa với các thành viên khác trong gia đình. Buổi sáng cô dậy thật sớm để chuẩn bị đồ ăn sáng. Hôm đầu tiên tôi lạ nhà cần cũng dậy hơi sớm. đàn bà cô cũng chính vì thế mà dậy theo tôi. Ăn sáng chấm dứt cô đưa tôi đi học. Cô hỏi tôi những điều cùng kể mang đến tôi nghe nhiều chuyện. Thoải mái và tự nhiên tôi thấy cô thật gần cận như mẹ của chính mình vậy. Cô cũng bảo tôi cứ coi cô như người mẹ và không có gì đề nghị ngại khi ở trong nhà cô. Buổi tối, cô nói hai mẹ học cấp tốc còn đi ngủ sớm. Vậy nhưng tôi cứ suy nghĩ một bạn nghiêm tự khắc như cô vẫn bắt con cháu học mang lại khuya. Cô thậm chí là còn không phải kiểm tra bài xích vở của những con. Cô chỉ hỏi một câu độc nhất vô nhị là bài toán học bao gồm gì vất vả không. Nhờ bao hàm lời trung ương sự của đàn bà cô tôi new hiểu, cô muốn quan tâm nhưng không thích tạo áp lực. Có lẽ rằng cũng bởi vì thế mà con của cô ai cũng tự giác học.

Tôi hiểu thêm về con bạn cô nên không thể sợ cô như trước nữa. Tôi hiểu, vẻ khía cạnh nghiêm nghị của cô ý là để cửa hàng chúng tôi học tập một cách nghiêm túc. Học là học, chơi là chơi. Hầu hết ngày trong nhà cô, tôi đã rất có thể nhiều kỉ niệm. Hiện nay tuy không học cô nữa nhưng lại tôi vẫn lưu giữ cô. Thỉnh thoảng tôi vẫn tới thăm cô cùng cô trò bên nhau ôn lại kỉ niệm cũ.


*

Bài văn kể về kỉ niệm kỷ niệm với thầy giáo, cô giáo cũ hay duy nhất số 6


Trong từng đời người, luôn tồn tại hầu hết kí ức, gồm có kí ức vui ta mong nhớ mãi nhưng cũng có những kí ức bi tráng ta ước ao quên đi. Đối cùng với tôi, kí ức khiến tôi mong nhớ mãi là thời học trò trong những năm cấp ba của tôi. Hàng năm học trôi qua, tôi đều có thêm fan thầy, tín đồ cô để ghi lưu giữ trong trái tim bản thân và năm nay cũng vậy. Chỉ trong chốc lát vài tháng, cô giáo dạy văn của tôi đã vướng lại trong tôi những tuyệt vời sâu sắc.

Ắt hẳn các bạn ngồi đây cảm thấy lời của mình là nghịch lí. Tôi đang học lớp chín thì xứng đáng lí ra tôi đề xuất viết về số đông thầy cô trong số năm học trước của mình, mà lại tôi lại viết về tín đồ cô vẫn dạy tôi trong thời hạn học này? có thể đối với những bạn khác, cô chỉ mới đứng phần trong hai tháng. Tuy vậy với tôi, cô vẫn gắn bó hơn sáu tháng rồi.

Cô đang dạy văn tôi vào suốt tía tháng hè. Và này cũng là khoảng chừng thời gian hoàn hảo nhất so với tôi. Cô là 1 trong người siêu tận tụy, giảng giải góc cạnh cho học sinh. Khi cô giảng bài, giọng nói nóng áp, truyền cảm của cô ý đã thu hút shop chúng tôi vào bài bác học. Cô giảng giải, đối chiếu từng đưa ra tiết nhỏ dại nhất của bài học, cho học sinh cảm nhận ý nghĩa của từng chi tiết đó rồi cải cách và phát triển thành hồ hết lời văn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Nhờ vào những bài xích giảng của cô ý mà công ty chúng tôi thêm yêu phái nữ Kiều mười lăm năm giữ lạc, thêm yêu Vũ Nương – thiếu nữ tư dung xuất sắc đẹp. Những bài mà trước đây đọc không hiểu, bây giờ chúng tôi thấy nó new hay, mới thâm thúy làm sao! người ta hay nói máu Văn là ngày tiết ru ngủ nhưng điều kì quặc là khi cô giảng shop chúng tôi càng cảm xúc thú vị hơn, chân thành và ý nghĩa hơn. Chắc chắc hẳn rằng chính dựa vào vậy mà lại cô luôn được học sinh shop chúng tôi yêu mến.

Khi vào khoảng thời gian học, tôi vui hân hoan biết bao khi được cô thống trị nhiệm. Vào vai trò nhà nhiệm, cô trông tráng lệ hơn hồi hè. Khi lớp hạng cao, cô khuyến khích, khen thưởng, mỗi lần lớp hạng thấp, cô nói nhở, khích lệ lớp cố gắng hơn. Bà bầu tôi cũng là 1 trong những giáo viên chủ nhiệm đề xuất tôi rất có thể hiểu được sự vất vả, nặng nề núm nào khi đảm nhiệm chủ nhiệm một lớp cuối cấp. Càng gọi nỗi vất vả của cô ý bao nhiêu, tôi càng quyết tâm bắt buộc giúp lớp rước được hạng cao bấy nhiêu. Hoàn toàn có thể đối với các lớp khác, tiết công ty nhiệm luôn luôn là huyết nặng nài nỉ nhất, bởi vì tiết đó luôn khiến chúng ta khác lúng túng vì bị mắng. Tuy nhiên với lớp tôi, giờ chủ nhiệm lại được nghe những câu chuyện hay, ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống. Tôi yêu thương những mẩu chuyện đó do nó luôn giúp công ty chúng tôi rút ra được những bài học kinh nghiệm quý giá đến riêng mình. Tôi đã từng giành giải ba vào kì thi học tập sinh xuất sắc lớp tám. Chắc hẳn rằng vì vậy nhưng mà cô kì vọng vào tôi vào kì thi năm nay. Tôi tự hứa mình phải cố gắng hơn, mình bắt buộc đậu nhằm không khiến cho cô thất vọng. Nhưng lại tôi sẽ thất bại. Phần lớn tưởng cô đang la mắng tôi, trách móc tôi, tuy thế không. Tôi vẫn nhớ mãi lời nói của cô khuyến khích chúng ta trong lớp: “Cho dù những con thi ko đậu cũng đừng buồn, vì các con còn nhiều cơ hội khác nhằm bắt lấy.” tuy thế thật sự cô càng khuyến khích thì tôi lại càng thấy lòng ray rứt hơn. Tôi đang tự hỏi với lòng mình tôi đã nỗ lực hết sức chưa, tôi đã tập trung vào môn văn chưa? mặc dù vậy, cô vẫn không còn la rầy, trách cứ tôi một lời nào mà lại vẫn êm ả động viên, an ủi tôi. Chính điều ấy sẽ là động lực mang đến tôi cách tiếp và cố gắng gắng, nỗ lực hơn thế nữa trên con phố học vấn của mình.

Lớp công ty chúng tôi có một các bạn tuy hoàn cảnh gia đình khó khăn tuy vậy học vô cùng giỏi. Cả nhóm chúng tôi tổ chức sinh nhật cho mình đó tuy vậy trong lớp lại sở hữu bạn nói: “Tại sao chỉ có sinh nhật các bạn đó là tổ chức triển khai còn sinh nhật tụi bản thân thì ko tổ chức?” Nghe thấy câu nói đó, cô vẫn nói: “Gia cảnh chúng ta khó khăn, có lẽ mấy năm nay cũng chưa có được một ngày sinh nhật mang đến mình, tuy tại chỗ này chỉ là 1 trong những chút gì đó nhỏ tuổi thôi nhưng tối thiểu cũng khiến cho bạn cảm xúc vui…”. Nói tới đây, cô đã khóc. Nhìn giọt nước mắt của cô ý rơi xuống nhưng lòng công ty chúng tôi chạnh lại. Chỉ là một trong khoảnh tương khắc ngắn ngủi, chỉ với lời nói của cô ấy thôi nhưng đã khiến shop chúng tôi hiểu được thế nào là sự sẻ chia, cầm nào là ấm cúng tình bạn. Giọt nước đôi mắt ấy sẽ khiến cửa hàng chúng tôi phải nhìn lại mình. Shop chúng tôi được sinh sống trong hoàn cảnh đầy đủ, may mắn hơn nữa thì tại sao lại không chia sẻ sự suôn sẻ đó cho những người bạn của chính bản thân mình để họ cảm giác lòng ấm cúng hơn? lúc nhìn hầu hết giọt nước mắt ấy, tôi chợt nhận ra cô không chỉ có là một thầy giáo tận tụy cơ mà còn là 1 người đồng cảm với học sinh, luôn nỗ lực thấu hiểu học viên của mình.

Văn của tớ không trơn bẩy, trau chuốt, cũng không đặc sắc như những bài bác văn mà chúng ta đã đọc. Lúc tôi viết đông đảo dòng cảm nhận này, tôi chẳng nghĩ rằng mình sẽ được giải. Tôi chỉ viết bằng tấm lòng yêu thương thương, kính trọng cô trường đoản cú sâu thẳm trong trái tim mình. Tôi ko nêu thương hiệu cô ra vày tôi nghĩ chúng ta cũng gồm thầy giáo, cô giáo dạy văn như tôi và tôi cho rằng cô cũng không thích hợp như vậy.

Sáu tháng, gần đầy một năm cơ mà cô đã giữ lại trong tôi một tuyệt hảo sâu sắc. Cô như là nguồn xúc cảm cho những bài văn của tôi và nếu như mái ngôi trường là nơi ở thứ nhì thì cô đó là người bà bầu thứ nhị của tôi. Cô ơi, bé cảm ơn cô do những gì cô đã giành cho con, con sẽ cố gắng để thành công và “gặt được không ít lúa vàng” vào cuộc sống.