Em yêu chị mất rồi

     

Em biết, em quan yếu dạy chị những việc khó như các anh khác nhưng mà chị hãy tin, chỉ việc em thôi, sẽ lo lắng được mang lại chị hầu hết điều. Em biết, em thiết yếu yêu ai xung quanh chị, cần xin chị chớ gạt em thoát khỏi cuộc đời nhỏ bé của chị. Em biết, khi phần nhiều thứ có biến đổi thì tình thân em vẫn thế, dành trọn cả mang lại chị…chị của em……em sẽ không gọi chị là chị nữa, em muốn được 1 lần call chị là em…..để bảo rằng anh yêu thương em.

Bạn đang xem: Em yêu chị mất rồi

***

*

- Sao em

- Em gồm chuyện muốn nói

- Uh, chị nghe nè

- Em yêu thương chị

Tôi quay trở về nhìn vào đôi nó rồi vội vàng vã cù đi

- Về ngủ đi , muộn rồi, chị từ bỏ về nhà được

Chẳng phát âm sao lại sợ hai con mắt của em mang đến vậy, nó đựng đựng thực sự mà tôi đang cầm cố trốn tránh, cố lãng quên chăng? giỏi tại nó quá quả cảm làm tôi run sợ? em và tôi vốn dĩ đang là 2 cụ giới, giữa họ có muôn ngàn cách quãng mà chẳng thể nào đến bên cạnh nhau đựơc mặc dù cho tôi có làm bất cứ điều gì đi nữa

- Chị à ngủ ngon nhé………em sẽ ngóng chị ……..sẽ chờ……….sẽ chờ

Tiếng em hét lên từ đằng sau tôi, nhỏ tuổi dần, bé dại dần rồi im bặt đi không gian bao đang ngập cả trong bóng về tối đến rét cả người. Tình cảm của bọn họ rồi sẽ nạm thôi em à, nó vỗn dĩ đã mỏng tanh manh, yếu đuối và đần khờ.

***

Tôi và em thân quen nhau cũng đã khá thọ rồi nhỉ, tôi lừng chừng chắc là từ thời điểm ngày nào nhưng trong khi đã 14 năm rồi kể từ ngày tôi dọn mang lại cạnh công ty em, dịp đó tôi 5 tuổi cùng em chỉ mới là cậu bé xíu còn bế bồng bên trên tay. Điều gì đã xẩy ra giữa chúng ta cho mang đến tận ngày bây giờ nhỉ? Tôi quên rồi, em còn ghi nhớ không? Đâu đó mờ ảo đa số tiếng cười…..giọng nói……và cả hình trơn em nữa…..

- Sao chị không nói gì cả

- Nói gì là nói gì?

- Em…….em…

- Thôi dẹp em đi, chị bận lắm, đừng có tác dụng phiền

- Vậy em về trước

Nói nắm rồi nó cách đi, tôi đợi nó đi xa mới dám quay lại nhìn, tôi đã quan sát theo nó từng ngày, từng giờ từ thời điểm nó còn bé xíu xíu cho đến tận bây giờ, khi nó sẽ đủ to để tự bước đi, không hẳn vịn vào 2 tay tôi nữa. Nó cũng không còn khóc thút thít trước phương diện tôi, chẳng lon xon với cây kem sữa như ngày nào, nó to rồi, ừ bự thật rồi.

Hôm ni trời mưa to lắm, tôi biết cầm cố nào em cũng cầm cố dù đứng hóng tôi thuộc về thế nên tôi lại sợ, sợ hãi trái tim mình loạn nhịp, sợ lý trí mình không thể điều hành và kiểm soát được con tim……sợ em…….sợ em nói yêu thương tôi……sợ tôi sẽ không đủ khỏe mạnh để bước qua những rung rượu cồn từ trong chính tình yêu thương của mình.

- Chị ơi

- Mưa cơ mà cũng mang lại à

- Em sợ hãi chị ướt

- Thôi về lẹ, lạnh lẽo quá

Chúng tôi cùng bước trên con đường dài thân thuộc đến từng viên sỏi nhỏ, sao tự dưng dưng từ bây giờ con con đường lại trở bắt buộc vắng vẻ và bi lụy tẻ mang lại lạ thường

- Chị

- Ừ

- đến em cầm cố tay chị như thời gian còn bé xíu nhé

Tôi lạnh từ đầu đến chân trước lời nói của em, cũng bất chợt nhớ ra băn khoăn từ lúc nào mình không còn nắm tay em nữa. Chắc hẳn rằng từ ngày tôi hiểu, trái tim tôi, siêu lạ….khi cạnh em.

Xem thêm: Mẫu Bảng Cửu Chương Chia Từ 2 Đến 9 Dành Cho Học Sinh Tiểu Học

- làm gì?

- Em chỉ ý muốn thế thôi.

Rồi em đưa đôi bàn tay nhỏ dại bé ngày nào vậy lấy tay tôi. Điều tôi thấp thỏm đã thật sự xảy ra. Tôi thiết yếu làm được gì cả….

- Chị

- Gì nữa đây

Trái tim tôi xong xuôi đập đúng giờ đồng hồ phút ấy lúc em quan sát thẳng vào hai con mắt tôi, tôi sợ em sẽ phát hiện được điều tôi đã cụ dấu bí mật từ hết sức lâu. Tôi quay đi, chạy thật nhanh, 2 tay tôi ra khỏi bàn tay em, nhói đau mang lại lạ thường, tôi bật khóc.

Ba ngày tiếp theo tôi chẳng bước chân ra khỏi nhà, 1 phần vì sợ, phần khác bởi tôi ốm, bé trong ngày mát mẻ hôm ấy và bởi tôi bận cân nhắc về em.

Ngày sản phẩm tư, sau thời điểm lấy hết gan góc và bình tĩnh tôi đến tìm em. Nơi ở mà tôi nằm trong lòng cho từng vị trí nói cả công tắc điện. Tương đối lạ, lẽ ra em đề nghị ngồi ở đây chơi bọn chứ, sao lại ko thấy? tôi cứ ngỡ em đi lượn lờ đâu đó nên ra về.

Trong căn phòng nhỏ tuổi của tôi, vị trí đầy dẫy sự hiện diện của em và đúng thật, em đang đi đến đây, cho cá nạp năng lượng dùm tôi cùng tưới nước cho mấy chậu hoa, em để lại đến tôi 1 lá thư dài :

“ Chị à, trường hợp em chưa hẳn là em chị gồm mở lòng nhằm yêu em không? ví như em chẳng phong phú hay đẳng cấp và sang trọng gì chị gồm yêu em không? nếu em bỏ đi thật xa để quên chị, chị cũng muốn thế không?. Em biết, em chẳng đề xuất người hero trong những câu chuyện chị kể lúc còn bé, người hero có thể bảo đảm an toàn người bản thân yêu, mà lại em tin, chỉ cần em thôi cũng đủ để chị dựa vào mọi lúc. Em biết, em không thể dạy chị những bài toán khó như những anh khác tuy vậy chị hãy tin, chỉ việc em thôi, sẽ băn khoăn lo lắng được cho chị gần như điều. Em biết, em thiết yếu yêu ai ko kể chị, cần xin chị chớ gạt em thoát ra khỏi cuộc đời nhỏ dại bé của chị. Em biết, khi phần lớn thứ có đổi khác thì tình thân em vẫn thế, dành riêng trọn cả mang đến chị, chị của em……em sẽ không gọi chị là chị nữa, em muốn được 1 lần hotline chị là em…..để nói rằng anh yêu em. Anh vẫn trở về, anh hứa hẹn đấy, trở về nhằm còn yêu em như bây giờ hoặc hơn hết bây giờ, em hãy đợi và hãy mở lòng để cũng yêu anh đi nhé……em đã có lần nói, phía đằng sau bóng tối là ánh nắng và vùng sau giọt nước nước mắt là thú vui đúng không? Anh sẽ đi tìm kiếm điều đó, rồi anh sẽ tìm thấy, vùng sau sự tin tưởng là tình cảm của chúng ta. Yêu thương em! “

Tôi đang khóc từ dịp nào rồi ngủ thiếp đi mặt lá thư của em, bao gồm giấc mơ nào đó tôi thấy em, và tôi cũng thấy tôi, bọn họ cùng đứng cạnh nhau trong giáo mặt đường nhỏ, bao gồm tiếng đàn, tiếng chúc mừng của gần như người…Tôi là nàng dâu của em.