Cả đời cũng chỉ muốn em

     

" Mau, mau gọi đại phu tới! Tân lang ngã vỡ đầu rồi!"

...

" Tân lang chết rồi!"

Trong biệt viện, tiếng người la hét, khóc lóc náo động cả một vùng.

Bạn đang xem: Cả đời cũng chỉ muốn em

Nghe nói, quan lại Ngự sử Mạc Thiên tuổi vừa trạc tứ tuần, goá vợ đã lâu, trong nhà không có thê thiếp chỉ duy có một đại nhi tử là Mạc Tranh, dung mạo tựa tiên, tài đức hơn người, tính tình ôn nhu phong nhã. Ni quan Ngự sử bỗng gặp được cô nương hợp ý, độ tuổi xấp sỉ trăng tròn 18, dùng 300 lượng bạc cài đặt về ngỏ ý muốn kết thành phu thê, nào ngờ vào ngày đại hôn, vì quá uống quá chén lại thêm đường mịt mờ, không may vấp bậc cửa té ngã, chết bất đắc kỳ tử. Ngày đại hỷ bỗng hoá ngày đại tang!

*Đêm khuya thanh vắng, tân phòng lẻ loi cô đơn một mình tân nương tử, gia nhân tất cả đều đã đến quan lại phòng, kẻ lo tang sự người lo gia trang, chỉ có tân nương tử vừa vào cửa này là không ai ngó đến. Bởi vì dẫu đến nàng có bước được vào cửa cao cũng không thể quên đi rằng xuất thân thấp kém của nàng là từ thanh lâu. Mẫu thân nàng là kỹ nữ bậc nhất của thanh lâu, phụ thân không rõ là ai, nàng từ nhỏ đã sống ở đấy, cũng may bởi vì có mẫu thân là đệ nhất kỹ nữ xin được đến nàng không phải hầu hạ quan khách cho đến hết tuổi trăng tròn, chỉ cần phụ việc mang đến mấy ca kỹ trong lâu là đủ.

Vốn dĩ nàng sẽ không bị bán đi như thế này, ngờ đâu vào một lần Mạc Thiên đến thanh lâu đã vô tình trông thấy nàng, lão cương quyết phải lấy mang đến được nàng làm vợ, tú nương vì ngại kim quan tiền lại mê mệt bạc vàng nên đành đoạn bán nàng đi, mẫu thân nàng uất ứt ngậm ngùi nhìn nàng phải chịu kiếp làm vợ lẽ người ta.

Xem thêm: Đau Háng Có Phải Sắp Sinh - Dấu Hiệu Chính Xác Của Việc Chuyển Dạ

Mà nàng cũng đành đoạt cắt đứt mối tình đã thề thuỷ chung cả đời của mình, ngờ đâu....

" A Tranh!"

Là đại nhi tử của quan lại Ngự sử - Mạc Tranh. Người đã rời tởm đô từ tháng trước nay lại xuất hiện ở nơi không nên xuất hiện. Vào tân phòng, đứng trước nữ nhân đã từng là người mình yêu thương ni lại trở thành kế mẫu của mình, Mạc Tranh không hề có một nỗi sợ hãi giỏi tức giận nào, hắn chỉ cảm thấy muốn đợi, hi vọng. Bởi vì dẫu cho thế nào thì hắn cũng là người mang trên mình tội sát phụ đoạt mẫu!

Thanh Dao thân mặc hỷ phục nhìn người trước mặt, sững sờ kèm theo rung động, người đã biến mất một tháng trước không lời từ biệt, người mà nàng hy vọng nhất vào lúc tuyệt vọng mà không thấy tới giờ đây lại đứng ở đây. Tân phòng của kế mẫu, hắn quả thực làm mang lại nàng sợ hãi đến tột cùng.

Một thân bạch y chậm chạp bước tới, Mạc Tranh lấy xuống khăn trùm trên đầu nàng, lại từ từ cởi mũ phượng tháo trâm cài mang lại nàng, nhìn thân hình sở hữu hỷ phục rực rỡ, mái tóc đen dài thả xuống ngang thắt lưng, người vốn dĩ là kế mẫu của mình giờ đây lại sắp sửa hoan ái cùng mình, nghĩ tới đây Mạc Tranh không nhịn được cỗ hoả dục ở dưới bụng.

Thanh Dao tởm ngạc nhìn nam tử bá đạo chiếm lấy môi mình, nàng sững sờ quên mất phản kháng, đắm chìm trong nụ hôn ấy rồi bỗng nhiên nàng như nhớ ra điều gì, liều mạng tách ra khỏi nụ hôn triền miên đó, nàng trừng mắt nhìn hắn, giọng lo sợ đè thấp âm thanh: