Bài văn về thầy cô

     

Tôn sư trọng đạo là truyền thống lâu đời nhân văn tốt đẹp của dân tộc ta từ ngàn đời xưa cho nay. Truyền thống lâu đời ấy thể hiện rõ ràng nhất trong thời gian ngày 20 -11 từng năm - là ngày Hiến chương các nhà giáo Việt Nam. Cảm tình thầy trò thân thiết, đính thêm bó, sở hữu nặng nghĩa tình được đánh dấu qua những bài bác thơ, bài bác ca thật giàu hình ảnh và xúc động. Nhưng chắc hẳn rằng chân thành mộc mạc, tự nhiên nhất vẫn là những bài xích văn của chính các em học viên viết về thầy cô. Nhân thời cơ 20-11, hoctronews.com xin ra mắt một số bài xích văn như thế.

Bạn đang xem: Bài văn về thầy cô


12345678910
1 875
1
875

Thầy cô dạy dỗ em bắt buộc người


Tác giả: Vũ Nguyễn

Bài văn là phần nhiều kỉ niệm rất chân thực của cậu học tập trò đã từng có lần nghịch ngợm, quậy phá làm phiền lòng thầy cô. Nhưng bằng toàn bộ yêu thương, ân cần; thầy cô đã khiến cho cậu trung ương phục, khẩu phục. Rất nhiều tình cảm của cậu với thầy cô trong ngày 20-11 tưng năm mỗi khác, nhưng càng trưởng thành, cậu càng hiểu rõ rằng dù rứa nào đi chăng nữa, tất cả thầy cô luôn luôn mong muốn dành riêng cho học trò của mình những điều tốt đẹp nhất. Không có thầy cô, cậu ko thể thành công như ngày hôm nay. Bởi vậy, thay bởi vì gửi đều tin nhắn chúc mừng ngắn ngủi, hãy thể hiện tình cảm cùng với thầy cô thật thật tâm và thiết thật nhất.Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, đến cái ngày cơ mà cả một năm mới tất cả một lần để đề cập học trò lưu giữ về thầy cô của mình, nói tới ngày nhà Giáo việt nam thì mọi ký ức của thời học sinh lại ùa về. Nhớ đầy đủ lời căn dặn, các chiếc vỗ vai, hay cả phần lớn lời răn bắt nạt nghiêm xung khắc của thầy cô khi học trò mắc phải lỗi.

Thầy cô là người luôn dành toàn bộ mọi yêu thương cho đứa học trò của mình, bao gồm cả những đứa học trò mà luôn luôn làm bản thân phát bực la phệ lên và mời đi thoát ra khỏi lớp. Thậm chí có thể là đình chỉ học môn đó một tuần lễ cũng có. Thầy cô là người luôn phải chịu đựng do bao trò tai thừa mà phần lớn đứa học trò khiến ra, giỏi thường là các vị phúc tinh của những học sinh bị bắt nạt. Có thể nói rằng thầy cô như thể những thần tượng của học tập trò, là fan cha, người mẹ thứ nhị vậy.Thầy cô là fan đã dạy con nét chữ trước tiên để rồi sau này, khi con to hơn một chút, con new hiểu sự thân thương của cô, khi nuốm tay bé uốn từng nét chữ không chỉ là đơn thuần là dậy con biết viết, cơ mà nết bạn của nhỏ cũng bắt đầu từ gần như nét chữ A,B,C. Là người mà yêu cầu thức suốt cả đêm để viết lại với cảm nhận bài văn thầy phê “cảm thừa nhận còn hời hợt” bằng tất cả tình cảm, vốn sống của mình. Tất cả những gì thầy cô làm cho là chỉ muốn học sinh của mình sẽ tốt hơn, trưởng thành và cứng cáp hơn.

Nhớ ngày 20/11 năm xưa chắc ai cũng trải qua mẫu thời nhưng mà đòi bà mẹ phải sở hữu quà nhằm đi tặng kèm thầy cô cho bằng được cơ mà nỗi khổ là không dám đi một mình, lần nào cũng phải bà mẹ kè kè đi ,lúc đó nhỏ có biết nói gì đâu thấy các bạn đi mình cũng đi cho bằng được. Kim cương 20/11 thời điểm xưa cũng chỉ nên dầu gội, bột ngọt, sữa tuyệt cuốn sổ và chiếc bút, nhà gồm điều kiện hơn thì xấp vải cho thầy cô may đồ nhằm đi dạy. Béo lên chút thì đã biết lối đi mua quà cho thầy cô, nhưng cho lúc khuyến mãi thì run vậy cập, gặp thầy cô ở trường suốt không sao cả tuy vậy mà gặp gỡ riêng thầy cô thì không đủ can đảm đến. Nhớ thời gian đi khuyến mãi quà thì vừa vào phòng, thấy thầy cô là tặng kèm cho thầy cô rồi nói một câu ngắn gọn: "Mừng Cô (Thầy) 20 tháng 11" rồi chạy chiếc vèo ra ngoài, để thầy cô nên chạy ra gọi học trò trở về ngồi chơi, nhưng mà cũng chỉ ngồi được 5 phút rồi "Cô (Thầy) mang đến em xin phép". Đến hôm sau vẫn tồn tại không dám gặp mặt thầy cô.

Xem thêm: Ngữ Văn Lớp 6 Bài 17 Bài Học Đường Đời Đầu Tiên, Bài 17: Bài Học Đường Đời Đầu Tiên

Lớn lên rồi học cấp cho 3, ngày 20/11 được xem như là 1 trong những ngày học vơi nhõm của học sinh thì buộc phải - theo tôi nghĩ về như thế. Vị ngày 20/11 thường xuyên thì thầy cô tặng không dò bài, học sinh cũng chưa phải thấp thỏm vày cái giờ đồng hồ dò bài như hay ngày. Đôi khi thì còn được rỉ tai phiếm và nghỉ học luôn luôn môn đó, thường thì lớp trường thay mặt lớp khuyến mãi ngay hoa mang lại thầy cô rồi thôi, dứt cái ngày 20/11. Nhưng dòng ngày 20/11 không phải thầy cô vui vì được nhận hoa với quà của học trò thôi, thầy cô vui bởi thấy rằng gần như đứa học trò của chính bản thân mình đã bự khôn hơn, thầy cô lúc thấy phần nhiều thành quả của chính bản thân mình tốn bao công sức của con người tâm huyết đạt được thành quả, đó là điều mà làm cho thầy cô từ hào nhất trong đời làm nhà giáo của mình.

Không biết ngày 20/11 của chúng ta như vắt nào nhưng lại của tôi là một ngày đầy cảm xúc, tuy đi làm xa cần yếu tới thăm thầy cô được, nhưng mà không khi nào thầy cô không nhớ cho tới tôi. Cơ hội tôi gọi điện thoại chưa kịp nói tên bản thân thì thầy cô đã nhận được ra tôi trước ,tôi vui miệng và nhiều khi là nhảy khóc, mặc dầu lúc đi học tôi tất cả phá, gồm quậy nhất lớp thì thầy cô vẫn nhớ và cười phì nói: "Thằng học tập trò phá độc nhất lớp của cô nay làm nơi đâu rồi, gồm khỏe không? năm nay cho gọi điện thoại cảm ứng thông minh nhưng năm sau phải về đơn vị thăm cô đấy nhé!!!". Trải qua biết bao lứa học trò, từng nào năm đơn vị giáo mà lại thầy cô vẫn nhớ học trò của mình chứng tỏ một điều là thầy cô luôn luôn dành mọi tâm huyết cho các đứa học tập trò nhỏ tuổi bé, dù là hay chặt chẽ với bản thân đi chăng nữa thì cũng dễ dàng nắm bắt là thầy cô chỉ ao ước điều rất tốt cho mình cơ mà thôi. Chắc hẳn điều đó ai ai cũng cảm cảm nhận như tôi, vì chưng nếu không có những điều như thế thì bạn có thể thành công xuất xắc sống tốt hơn như hiện giờ để còn ngồi đọc gần như dòng tôi viết đây.

Lúc ngồi viết những dòng này thì nhớ lại hồ hết trò tai quái của bản thân mình đã đưa về cho thầy cô... Sao rất có thể làm hồ hết trò ấy nhỉ, nhưng mà thôi "Nhất quỷ, nhì ma, thứ cha học trò" mà, dẫu vậy dù gì thì cũng ý muốn ngày 20/11 chuẩn bị đến, hãy bỏ một chút thời hạn nếu như được hãy đến thăm thầy cô, thầy cô sẽ không quên bạn đâu, nhưng nếu như không được thì hãy giành riêng cho một cuộc điện thoại thông minh chỉ năm, mười phút thôi. Đừng chỉ gửi một cái hình lên social cho thầy cô cùng kèm theo cái ngắn ngủn: "Mừng 20/11, chúc Thầy (Cô) có dịp lễ vui vẻ" là thôi. Xin cảm ơn số đông thầy cô sẽ dìu dắt bé từ mọi ngày trước tiên học lễ, hậu học tập văn. Hầu hết yêu thương, trân trọng và thành kính nhất là toàn bộ những gì nhỏ muốn những người dân cô thầy đã dạy dỗ con nên người. Chúc các thầy cô luôn luôn mạnh khỏe, niềm hạnh phúc để mãi mãi vun đắp cho việc nghiệp trồng người.